Thursday, April 19, 2018

TẠ PHONG TẦN - ĐỌC BÁO NHÂN DÂN Ở VIỆT NAM



Bài đã đăng báo Trẻ Magazine ngày 27/3/2018

Ai đã từng sống ở Việt Nam đều biết tờ nhật báo Nhân Dân (cơ quan chủ quản là Trung ương đảng cộng sản Việt Nam) chưa bao giờ có mặt trên các sạp báo, nên thường dân Việt Nam chẳng mấy ai biết trên thế gian này có tồn tại một tờ báo có tên là Nhân Dân.
Ngay cả cơ quan công an cũng không có báo Nhân Dân. Hàng tuần, báo ngành của Bộ Công an theo đường văn thư chuyển xuống phòng Tham mưu tổng hợp (gọi tắt là Văn phòng), ở đây họ chia nhỏ ra, cuốn thành từng cuốn, ghi tên từng đơn vị lên cuốn báo, người của các đơn vị qua đó nhận, gởi thư từ thì cứ thấy cuốn nào ghi tên đơn vị mình thì lấy đem về.
Tôi bắt đầu biết được báo Nhân Dân là thời gian tôi làm việc ở Sở Du lịch – Thương mại tỉnh Bạc Liêu. Số là kinh phí mua báo của các cơ quan trực thuộc tỉnh cuối năm thì Ủy ban nhân dân tỉnh sẽ duyệt cho ngân sách tiền mua báo cho năm mới. Công văn của Ủy ban nhân dân tỉnh gởi tới Sở ghi rõ ràng sẽ duyệt cho Sở này, Sở này mỗi tháng từng này tiền mua báo, trong đó bắt buộc phải mua một tờ báo của đảng cộng sản phát hành (ghi rõ luôn là Nhân Dân hoặc của tỉnh), số tiền còn lại muốn đặt mua báo nào trong nước tùy ý. Giám đốc Sở lúc đó giao cho tôi “tàn quyền” quyết định mua báo gì.
Tôi mới “họp” mấy đồng sự thường xuyên sáng nào cũng ngồi uống nước trà đọc báo trong cơ quan lại hỏi ý kiến. Ai cũng nói làm sao tìm cách mua cho được nhiều tờ báo khác mà đọc, chớ đọc báo đảng chán lắm, toàn ba cái nghị quyết chớ có gì mà đọc. Tôi bàn với họ thế này: “Tờ Nhân Dân nó ra mỗi ngày, in giấy khổ lớn nên mắc còn hơn tờ Thanh Niên, Tuổi Trẻ nữa. Báo Bạc Liêu cũng là báo đảng của tỉnh, mỗi tuần ra 3 kỳ, mỗi kỳ có chút xíu, bán giá một ngàn đồng, giá tiền tờ báo rẻ mà không phải mua mỗi ngày, tính ra một tháng trả tiền báo Bạc Liêu ít lắm, như vậy mới dư tiền mua báo khác”. Mọi người giơ tay nhất trí đặt tờ Bạc Liêu, coi như giải quyết xong “nhiệm vụ đọc báo đảng”. Bàn qua, bàn lại, cuối cùng đồng ý mua thêm báo Thanh Niên, báo Pháp Luật TPHCM, báo Phụ Nữ TPHCM. Xong, viết đề nghị đưa lên Giám đốc ký, ổng đọc qua một lượt, hỏi tại sao không đặt báo Nhân Dân, tôi giải thích lý do thì ổng ký cái rụp luôn.
Thời gian tôi ở Sài Gòn, bọn an ninh thành phố Hồ Chí Minh chúng bày đủ trò sách nhiễu, đàn áp, tôi biết sớm hay muộn gì chúng nó cũng “hốt” tôi, nên tôi tìm đọc các quy định luật pháp về tạm giữ, tạm giam, thi hành án trước. Vì vậy, tôi mới biết quy định báo Nhân Dân cấp free cho tù nhân đọc, trại giam phải có trách nhiệm mở đài phát thanh cho tù nhân nghe tin tức sáng chiều mỗi ngày, mỗi lần một tiếng đồng hồ.
Nghiên cứu trước luật về ở tù không bao giờ thừa. Ðó là lý do tại sao tôi ở trong tù lúc nào không vui thì “chửi giải trí” đám cai tù mà chúng nó không làm gì được mình, còn người khác hả họng ra nói vài câu đã bị nhốt xà lim kỷ luật. Ngày thường để ý quan sát những điều bọn cai tù làm trái quy định pháp luật trong tù, cứ nhè ngay cái mụt nhọt đó mà khui ra chửi ầm lên thì bọn chúng phải năn nỉ tôi “hạ hỏa”, đáp ứng đòi hỏi của tôi, để tôi la làng hoài tù thường phạm biết quy định, lại bắt chước đòi hỏi y như tôi thì chúng lấy mo bó mặt lẫn bó mỏ.
Trở lại chuyện báo Nhân Dân trong tù, quy định là vậy, nhưng trại giam nó không bao giờ phát xuống cho tù nhân đọc. Mà có phát cũng chẳng ai thèm đọc, bởi trình độ tù thường phạm (nhiều nhất là án ma túy) chỉ ở hàng “đá cá lăn dưa”, “không quan tâm chính trị”, cán bộ đảng viên còn chán không đọc nổi báo Nhân Dân thì tù nhân làm sao đọc nổi, nên chẳng có tù nhân nào đòi hỏi đọc báo Nhân Dân trong tù cả. Chỉ có mỗi một mình tôi đi qua sáu trại giam từ Nam ra Bắc, thì điều đầu tiên khi mới đến trại là đòi ngày mai phải đưa báo Nhân Dân cho tôi.
Mấy đứa bạn tù không đọc báo Nhân Dân, nhưng thấy tôi lên phòng Tự quản lấy báo là tụi nó đều nhắn nhủ (nếu thân mật với tôi): “Chị lấy báo cho em với”. Tôi hỏi: “Mày không đọc báo thì lấy làm gì?”. Ðứa thì nói: “Tờ báo đó khổ rộng, để trải ra dọn cơm ăn”, đứa khác lại nói: “Ðể em phơi cá khô”, đứa khác nữa lại nói: “Em đốt nướng khô mực”… Nói chung là bọn nó có hàng đống lý do để “xin” báo Nhân Dân, nhưng không phải để đọc, còn tôi thấy nhu cầu nào “chính đáng” thì tôi đều “giải quyết” hết. Thời gian sau này, muốn gia nhập vào WTO, cộng sản Việt Nam phải mất hơn mười năm để sửa phần lớn luật Việt Nam cho phù hợp luật quốc tế thì mới được bọn “tư bản giãy chết” chấp nhận là thành viên WTO, dĩ nhiên luật về giam người không ngoại lệ. Các trại thi hành án đều cho phép người nhà tù nhân gởi giấy vệ sinh cuộn vô cho tù nhân, nếu gia đình nào không gởi giấy mà tù nhân có tiền được căn-tin trại giam bán giấy vệ sinh. Nếu không thì dám có đứa trả lời: “Ðể chùi đít” lắm à.
Trước khi tôi bị bắt vô tù cộng sản, tôi có viết bài “ ‘Bí kíp’ đọc báo ‘lề phải’ ” đăng trên tờ Người Việt (Nam Cali) ngày 24/06/2011, đoạn mở đầu như sau:
Nếu đang ngồi trước computer nối mạng Internet, bạn sẽ có điều kiện xác định sự thật (của vụ việc đăng trên báo “lề phải”) rất dễ dàng bằng cách tra cứu, đối chiếu với nhiều nguồn tin, với những tờ báo, website trong và ngoài nước có bề dày uy tín chuyên đăng tải thông tin trung thực rõ nguồn gốc.
Sống trong một xã hội mà báo chí không phải là cơ quan truyền thông cung cấp những thông tin trung thực, khách quan đa chiều cho người đọc, mà đơn giản báo chí chỉ là một thứ công cụ tuyên truyền mị dân, “định hướng dư luận” theo hướng ca ngợi “chính nghĩa sáng ngời” của đảng cầm quyền, ca ngợi nhà cầm quyền và bưng bít thông tin khi thông tin đó có thể có lợi cho nhân dân, nhưng không đem lại lợi ích cho nhà nước; thì việc tìm hiểu sự thật khi đọc báo cũng là một công việc hết sức khó khăn.
Nó đòi hỏi người đọc phải có kinh nghiệm và tầm nhìn xa để nhìn thấu đàng sau từng con chữ trên tờ báo nhằm nắm bắt được sự thật khách quan, để lật tẩy được trò mập mờ chữ nghĩa của các tay bút nô có thẻ nhà báo.
Nhưng nếu bạn chỉ có duy nhất trong tay tờ báo in “lề phải” thì bạn làm cách nào để biết được sự thật từ cái “công cụ tuyên truyền” này?
Sau đây là một số “bí kíp” giúp cho bạn đọc báo (và thấy, hiểu) báo “lề phải” như sau:…” và liệt kê ra hàng loạt cách “nhận dạng sự thật” trên báo chí ở Việt Nam.
Trong tù, tôi đọc báo Nhân Dân cũng theo nguyên tắc đó. Tôi biết Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ chọn tôi là một trong số mười người được vinh danh “Phụ nữ can đảm thế giới” nhờ báo Nhân Dân đăng bài chửi Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ “ngu xuẩn, mù quáng trao giải cho Tạ Phong Tần là một kẻ phạm tội đang thi hành án trong tù”. Tôi đọc bài báo Nhân Dân chửi bà Thượng nghị sĩ Janet Nguyễn (Tiểu bang Cali), chửi ông Nguyễn Ðình Thắng (Giám đốc BPSOS) thì biết hai người này chống cộng sản và đã làm nhiều việc khiến cộng sản tức hộc máu mồm, nhất định tôi phải nói lời cám ơn họ nếu có cơ hội. Tôi thấy báo Nhân Dân đăng bài khen Nguyễn Phương Hùng, Nguyễn Ngọc Lập thì tôi biết cộng đồng tỵ nạn cộng sản ở hải ngoại chửi hai tên cựu VNCH phản thùng này hơn người Việt chửi chó. Tôi thấy báo Nhân Dân thường xuyên đăng bài của Hồ Ngọc Thắng (không ghi địa chỉ rõ ràng, chỉ ghi viết từ Cộng Hòa Liên Bang Ðức) thì tôi hiểu tên này tuy đang ở Ðức nhưng làm việc cho cộng sản. Tôi thấy báo Nhân Dân đưa tin về giàn khoan Hải Dương 981 thì tôi biết ở ngoài dân Việt đang biểu tình chống Trung cộng rần rần, v.v…
Nói túm lại là, báo Nhân Dân của “đảng ta” cũng có “lợi” cho tù nhân phải không quý vị?
Tạ Phong Tần

THÔNG BÁO NGÀY NHẬN ĐƠN ỨNG CỬ VÀO BAN ĐẠI DIỆN & HỘI ĐỒNG GIÁM SÁT CĐNVQG NAM CALI



Little Saigon (VanHoaNBLV) – Chương Trình Van Hóa Nhân Bản Lạc Việt ghi lại hình ảnh buổi họp báo của Liên Ủy Ban Chống Cộng Sản Và Tay Sai về việc đề ra những biện pháp để đối phó với Vietface TV & Trung Tâm Thúy Nga Paris by Night đã cấu kết, làm ăn cũng như quyên tiền của đồng hương hải ngoại gởi về cho bọn Cộng Sản trong nước.

Trong buổi họp báo này Ban Tổ Chức Bầu Cử các cơ chế Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Nam Cali nhiệm kỳ 2018-2021 cho biết sẽ nhận đơn ứng cử của các liên danh thuộc Ban Đại Diện Cộng Đồng cũng như Hội Đồng Giám Sát sẽ bắt đầu từ ngày 15 tháng 4 đến ngày 5 tháng 5 năm 2018.

Buổi họp báo được tổ chức vào lúc 2:00 chiều ngày 14 tháng 4 năm 2018 tại Thư Viện Việt Nam, 10872 Westminster # 214, thuộc thành phố Garden Grove, miền Nam California, Hoa Kỳ.

Wednesday, April 18, 2018

TẠ PHONG TẦN - CHUYỆN "ĂN" SAU NGÀY "CHIẾN THẮNG"



Bài đã đăng báo Trẻ Magazine ngày 17/4/2018


Tôi tình cờ đọc được một bức tâm thư của cố nhà văn Xuân Vũ – nguyên Trung đoàn trưởng Việt cộng đóng quân ở Củ Chi, nơi một thời  là vùng “xôi đậu” đầy mưa bom lửa đạn ở cửa ngõ Sài Gòn, đã chạy trốn khỏi Việt cộng sau năm 1975, sống ở Mỹ viết sách, mất năm 2001 ở Texas – viết cho cô bạn cùng đơn vị – mà cũng là người yêu cũ – một câu hỏi đầy đau đớn và uất hận: “Bây giờ nhớ lại anh mới thấy rằng cả anh lẫn em đều bị bọn Bắc kỳ lợi dụng mà không biết. Chúng thí mình như những con chốt lót đường. “Chiến thắng” xong rồi, dân Nam kỳ mình được gì?…”
Chẳng thấy được gì hết, mà lại mất rất nhiều. Những đứa nhỏ như tôi thời đó, thấy rằng mình bỗng nhiên mất đi quần áo đẹp, không có dép mới, không có bánh kẹo, đồ ăn ngon chứa đầy nhà bếp khi Tết đến, không có tiền đi mua quà bánh hàng rong. Thấy trời lạnh không có áo ấm để mặc, không có mền mới để đắp, thấy không có ti vi để coi mỗi ngày, không điện, không dầu lửa (mỗi tháng mỗi nhà được bán một lít rưỡi dầu lửa đỏ) đốt đèn nên nhà cửa tối om om.
Buổi tối chổng khu dùng cái quạt bằng lá dừa quạt cái bếp un đốt bằng củi mục của gốc cây mắm để khói bay mù mịt đuổi muỗi đi. Sau đó mới đốt cái đèn dầu lửa có tim đèn nhỏ xíu, ngọn lửa bằng hột đậu xanh, tỏa khói đen khét nghẹt vì dầu lửa đỏ chớ không có dầu lửa trắng đốt đèn nữa. Ngọn lửa đèn nhỏ xíu đó được úp bên ngoài bằng cái ống khói đèn thủy tinh nhỏ bằng cái trứng vịt, nên thường kêu là đèn hột vịt. Cái ống khói đèn màu xanh xanh và đầy bọt do trình độ thổi thủy tinh “dưới sự lãnh đạo sáng suốt, tài tình của đảng ta” đã quay trở lại thời “khai thiên lập địa”. Rồi cả nhà xúm vô ngồi xung quanh cây đèn đó, đứa nhỏ mở sách ra học, người lớn thì may vá hay làm việc khác.
Bọn trẻ bây giờ, nhất là người trẻ sinh ra và lớn lên ở Mỹ, chắc chắn không thể tưởng tượng nổi cái cảnh ấy nó ra làm sao. Túm lại cho dễ hình dung, cái đèn đó giống y cái đèn mà Thủ tướng Phúc ngoẻo của Việt cộng định đem qua Mỹ tặng ông Trump (nhưng bị cười chê quá Phúc ngoẻo phải giấu biệt đi không dám đưa ra tặng nữa), ống khói cụt ngủn chớ không cao như vậy, mà nó nhỏ hơn cái đèn “quà tặng” của Phúc ngoẻo rất là nhiều lần. Vậy mà sau hơn hàng chục năm dài học hành như vậy, mắt tôi không bị đui như Lục Vân Tiên cũng là một phép lạ.
Hôm nay, tôi không kể về một món ăn cụ thể nào, mà kể về chuyện ăn sau khi bị “mất miền Nam” thôi. Kho quẹt là món ăn mỗi ngày của người dân miền Nam sau ngày 30 Tháng Tư năm 1975. Trước đó, người miền Nam cũng thích ăn kho quẹt, nhưng là một kiểu kho quẹt đầy chất “sang trọng và sung túc”. Thịt ba rọi, tôm khô, nước mắm Phú Quốc ngon, tóp mỡ giòn tan, hành lá, tỏi khô, hành khô, ớt hiểm, tiêu xay… qua bàn tay chế biến của các bà nội trợ, trở thành món kho quẹt thơm phưng phức trong cái nồi đất gốm đỏ, đặc biệt hấp dẫn. Ăn với cơm trắng nóng tơi xốp, bốc khói và đọt bầu, đọt bí, đọt rau lang luộc, dưa leo xắt miếng. Cơm trắng phau phau, rau xanh mướt mắt, kho quẹt màu nâu đỏ điểm xanh, chỉ nhìn qua mâm cơm thôi, riêng màu sắc thôi đã đủ làm nhểu nước miếng rồi.
Còn sau ngày 30/4 thì cũng kho quẹt, mà là muối, nước, nước màu (đường chảy thắng cháy), bột ngọt (hơi bị hiếm, thỉnh thoảng mới có), hành lá (vài cọng) và bất cứ thứ gì có thể ăn được (cơm dừa khô, cá bảy trầu, còng gió, nghêu, sò, ốc, …), nấu cho nó khô lại bay mùi khét khét, rồi ăn với cơm gạo mốc phân phối theo tem phiếu và bất cứ thứ rau cỏ dại nào kiếm được, miễn sao ăn không chết là làm láng. Có chút xíu kho quẹt bằng bàn tay cho cả nhà năm bảy người ăn.
Khi tôi lên Sài Gòn học trường Ðại học Pháp Lý Hà Nội (Phân hiệu thành phố Hồ Chí Minh, khu vực phía Nam), sinh viên thường xách ca nhựa xuống căn-tin trường, vô nhà bếp rót nước mắm về ăn cơm. Nói là nước mắm cho nó sang trọng vậy thôi chớ nó chỉ là một thứ nước có màu của nước mắm chớ không có mùi nước mắm. Nó được các chị nuôi nhà bếp trường Ðại học tự pha chế cho sinh viên ăn bằng nước sôi, muối, chút bột ngọt, chút đường mía, nước màu và chút mỡ heo phi hành lá cho thơm rồi đổ lên mặt loại nước mắm này. Ðứa nào nhanh chân hơn đi trước nó hớt được phần trên mặt có mỡ hành nổi lều bều, đứa nào chậm chân là hết sạch.
Bọn tôi ra chợ chồm hổm đối diện trường mua thêm vài miếng đậu hủ chiên (là loại thức ăn rẻ tiền nhứt) đem về. Trước giờ lên lớp thì xé nhỏ mấy miếng đậu hủ ra bỏ vô ca nước mắm rồi đi học. Trưa tan học chạy lên căn-tin lấy cơm rồi đem ra ăn với đậu hủ ngâm nước mắm kể trên. Ðậu hủ thấm nước mắm nở bự ra tè le, mặn và beo béo, một miếng đậu hủ ăn được cả ngày. Ăn như vậy ngày này qua ngày khác. Học luật thì học đủ thứ luật xưa, luật nay, luật trong nước, luật quốc tế, chủ nghĩa này chủ nghĩa nọ, kinh tế chính trị học, logic học, tâm lý học, v.v…., nên thời đó có câu: “Sinh viên luật ăn như tù, ở như tu, toàn nói chuyện lãnh tụ”.
Những đứa bạn bè sinh viên gốc Bắc, theo gia đình từ Bắc vô Nam sinh sống, chúng nó thấy điều đó rất bình thường, thậm chí rất vui vẻ, hoan hỉ ca ngợi “ơn đảng, ơn bác” mà vô Nam chỉ ăn cơm gạo mốc chớ không phải ăn độn khoai lang, độn củ mì, độn hột bắp khô. Còn dân trong Nam vừa ăn cơm gạo mốc vừa tiếc nuối một thời xa xưa cơm trắng cá tươi.
Người Việt Nam ai cũng biết miền Nam là xứ mắm, cá biển, cá đồng, muối biển nhiều vô số kể. Nhưng hiểu sao, thập niên 70, 80, 90 những thứ đó cũng trở nên khan hiếm. Không có gạo cho người ăn, lấy đâu ra thức ăn nuôi heo nên không có thịt heo để ăn, đó là chuyện còn có thể hiểu được. Nhưng cá và muối thì chúng nó chạy đi đâu mà cũng trở nên hiếm? Gia đình tôi, và hàng xóm của tôi, chỉ thấy hôm nào ăn sang là bữa cơm có dưa mắm trộn chanh tỏi ớt, có rau luộc. Dưa mắm là dưa leo đèo (nguyên trái), dưa leo già, đu đủ sống, dưa gang non xắt miếng theo chiều dài rồi nhận vô phần nước còn lại của lu mắm, chờ vài ngày sau trộn thêm thính gạo cho thơm rồi đem ra chợ bán. Muốn có nước mắm thừa này để làm dưa mắm tất nhiên phải làm mắm cá mới có. Vậy thì con mắm (cá) đã chạy đi đâu? Chịu thôi. Một đứa nhỏ như tôi không thể biết được. Hỏi những người lớn xung quanh tôi cũng không ai biết, và sau này tôi biết cũng không ai tìm hiểu về điều đó, có sao chịu vậy. Nên điều mà tôi hiểu thêm là chế độ cộng sản vẫn tồn tại suốt mấy chục năm ở miền Nam (nơi người dân đã biết thế nào là cơm no áo ấm, dân chủ, nhân quyền) là vì người ta vô cùng cam chịu.
Ngày tôi còn nhỏ, tôi chỉ thấy cái mất trước mắt là mất như vậy, chưa thấy cái mất lớn lao hơn. Những người thế hệ trước ở miền Nam hẳn sẽ còn thống kê ra cái sự mất lớn lao và dài hơn truyện dài nhiều tập đến cỡ nào. “Chiến thắng” xong rồi, dân Nam kỳ mình được gì?…”. Có được chớ, “ơn đảng, ơn bác”, được đói nghèo và tụt hậu, bây giờ ngay cả Kampuchea họ cũng khinh thường.
Tạ Phong Tần

Tuesday, April 17, 2018

TẠ PHONG TẦN PHỎNG VẤN ỨNG CỬ VIÊN DÂN BIỂU TIỂU BANG 2018 ĐỊA HẠT 72 TIẾN SĨ LONG PHẠM



Little Saigon (VanHoaNBLV) – Chương Trình Văn Hóa Nhân Bản Lạc Việt ghi lại cuộc phỏng vấn của Tạ Phong Tần, Cựu Tù Nhân Chính Trị, Nhà Báo Tự Do, Blog Sự Thật & Công Lý với Tiến sĩ Long Phạm (Phạm Kim Long), Cộng Hòa Bảo Thủ, Tiểu Thương Gia Tự Lập, Cựu Ủy Viên Giáo Dục Quận Orange về việc ông ra ứng cử vào chức vụ Dân Biểu Tiểu Bang, địa hạt 72 vào tháng Sáu tới. Nếu thắng cử ông sẽ đại diện cho Đảng Cộng Hòa tiếp tục ra tranh cử vào tháng 11 tới.

Cuộc phỏng vấn được thực hiện vào trưa ngày 16 tháng 4 năm 2018 tại một địa điểm thuộc thành phố Garden Grove, miền Nam California, Hoa Kỳ.

Monday, April 16, 2018

THÔNG BÁO BIỂU TÌNH LẦN THỨ 3 NGÀY 21/4/2018 CHỐNG VIETFACE TV & TRUNG TÂM THÚY NGA PBN



Little Saigon (VanHoaNBLV) – Chương Trình Van Hóa Nhân Bản Lạc Việt ghi lại hình ảnh buổi họp báo của Liên Ủy Ban Chống Cộng Sản Và Tay Sai về việc đề ra những biện pháp để đối phó với Vietface TV & Trung Tâm Thúy Nga Paris by Night đã cấu kết, làm ăn cũng như quyên tiền của đồng hương hải ngoại gởi về cho bọn Cộng Sản trong nước.

Trong buổi họp báo này Ông Phan Kỳ Nhơn, Chủ Tịch Liên Ủy Ban Chống Cộng Sản & Tay Sai cho biết: “…Chúng tôi xin long trọng thông báo là chúng ta sẽ có cuộc biểu tình sắp tới vào ngày 21 tây (21/4/2018) lúc 4 giờ…, tập trung tại Đền Đức Thánh Trần; tại tượng Đức Thánh Trần và chúng ta sẽ biểu tình tại Thúy Nga Paris mà thôi… và chúng tôi cũng loan báo rằng tất cả những banner, poster đều của Liên Ủy Ban, tất cả những banner, poster của những người tham dự biểu tình thì chúng tôi không chấp nhận.”

Buổi họp báo được tổ chức vào lúc 2:00 chiều ngày 14 tháng 4 năm 2018 tại Thư Viện Việt Nam, 10872 Westminster # 214, thuộc thành phố Garden Grove, miền Nam California, Hoa Kỳ.

Sunday, April 15, 2018

HỌP BÁO VỀ VIỆC BẢO VỆ CỘNG ĐỒNG TRƯỚC SỰ XÂM NHẬP & PHÁ HOẠI CỦA VIETFACE TV & TT THÚY NGA PBN /P2



Little Saigon (VanHoaNBLV) – Chương Trình Van Hóa Nhân Bản Lạc Việt ghi lại hình ảnh buổi họp báo của Liên Ủy Ban Chống Cộng Sản Và Tay Sai về việc đề ra những biện pháp để đối phó với Vietface TV & Trung Tâm Thúy Nga Paris by Night đã cấu kết, làm ăn cũng như quyên tiền của đồng hương hải ngoại gởi về cho bọn Cộng Sản trong nước.

Buổi họp báo được tổ chức vào lúc 2:00 chiều ngày 14 tháng 4 năm 2018 tại Thư Viện Việt Nam, 10872 Westminster # 214, thuộc thành phố Garden Grove, miền Nam California, Hoa Kỳ.

HỌP BÁO VỀ VIỆC BẢO VỆ CỘNG ĐỒNG TRƯỚC SỰ XÂM NHẬP & PHÁ HOẠI CỦA VIETFACE TV & TT THÚY NGA PBN /P1



Little Saigon (VanHoaNBLV) – Chương Trình Van Hóa Nhân Bản Lạc Việt ghi lại hình ảnh buổi họp báo của Liên Ủy Ban Chống Cộng Sản Và Tay Sai về việc đề ra những biện pháp để đối phó với Vietface TV & Trung Tâm Thúy Nga Paris by Night đã cấu kết, làm ăn cũng như quyên tiền của đồng hương hải ngoại gởi về cho bọn Cộng Sản trong nước.

Buổi họp báo được tổ chức vào lúc 2:00 chiều ngày 14 tháng 4 năm 2018 tại Thư Viện Việt Nam, 10872 Westminster # 214, thuộc thành phố Garden Grove, miền Nam California, Hoa Kỳ.