Lac Viet Humanistic Culture

Friday, October 23, 2015

TÂM VIỆT – NGƯỜI VIỆT VÀ MÙA BẦU CỬ Ở VIRGINIA


NGƯỜI VIỆT VÀ MÙA BẦU CỬ Ở VIRGINIA

Tâm Việt

Cuối tuần vừa qua, gia-đình chúng tôi có dịp đi Richmond ăn đám cưới của một cháu gái.  Gần đến Richmond, ở một ngã rẽ, bỗng xuất hiện một bảng quảng-cáo tranh cử thật to của một người Việt, anh Tony PHAM, làm cho mọi người trong xe phải thấy liền.  Tấm quảng-cáo khá lớn, xem chừng bề dài cũng phải đến 4 thước và bề cao cũng hơn một thước nên có thể nói là choán hết một góc đường, nổi bật bên cạnh những tấm quảng-cáo khiêm tốn hơn nhiều của những ứng-cử-viên khác.

Hiện-tượng tương-đối mới ở miền Đông

Quang-cảnh này, quang-cảnh một số tên Việt-nam xuất hiện trên các bảng quảng-cáo ứng-cử-viên người Việt vào các chức-vụ dân-cử, thì đã là một điều khá quen thuộc ở Cali (cả Bắc lẫn Nam Cali) và Texas từ nhiều năm nay.  Nhưng ở miền Đông, nơi người Việt còn là một thiểu-số khá nhỏ thì hiện-tượng này mới chỉ xảy ra gần đây thôi.  Ở một vài đơn-vị bầu cử nhỏ như ở Garrett Park bên Maryland thì chúng ta đã có bà Minh-Châu Nguyễn thắng cử vào chức giám-sát thành-phố từ hơn cả 20 năm nay rồi nhưng phải nói là tới năm ngoái, ta mới thấy có hiện-tượng anh Nguyễn Quốc Hùng (có 4 năm làm giám-đốc điều-hành của Nghị-hội Toàn-quốc Người Việt tại Hoa-kỳ, thường được biết dưới tên tắt là Nghị-hội) ra tranh cử chức dân-biểu tiểu-bang ở Virginia và anh Đặng Hân Hoan ra tranh cứ một chức tương-đương ở tiểu-bang Maryland.  Cả hai anh, thuộc Đảng Dân-chủ, tuy không thắng nhưng họ đã làm nên lịch-sử như là những người Việt đầu tiên ở vùng thủ-đô dám ra tranh cử vào một chức khá cao là dân-biểu tiểu-bang (delegates).

Ứng-cử-viên Chương Nguyễn cho đơn-vị 87 ở Virginia

Từ nhiều tháng rồi, người ta đã để ý thấy có Luật-sư Nguyễn Lộng Chương (Chuong Nguyen) quảng-cáo trên các báo Việt-ngữ là anh ra ứng cử cho ghế dân-biểu tiểu-bang (delegate) ở đơn-vị 87 ở Virginia.  Nhiều người tò mò hỏi nhau, đơn-vị 87 là đơn-vị nào?  Tôi cũng không biết nên phải vào Google tìm thì được biết đó là một đơn-vị mới lập ra nằm dài từ Bắc chí Nam ở hai quận hạt Loudoun và Prince William đi từ Bull Run đến phi-trường Dulles (phía bắc đường số 7 đến tuốt khúc đường 66 gặp đường 55).  Từ năm 2012, đơn-vị này được đại diện bởi một người di-dân gốc Li-băng tên David I. Ramadan thuộc đảng Cộng-hòa nhưng năm nay, L.S. Chương ra tranh cử vì ông Ramadan không ra ứng-cử tiếp cho một nhiệm-kỳ mới.

Là con của Bác-sĩ Nguyễn Sơ Đông, anh Chương tuy là người thiểu-số song cũng đã thu hút được sự ủng-hộ khá rộng rãi trong cộng-đồng Việt-nam như ta có thể chứng-kiến qua bữa cơm gây quỹ cho anh ở tiệm Thần Tài hôm thứ Năm mồng 1 tháng 10.  Được sự yểm-trợ mạnh mẽ của gia-đình ông Đinh Hùng Cường và một số bạn của gia-đình B.S. Nguyễn Sơ Đông, bữa cơm đã thu hút được gần 400 thực-khách đến để ủng-hộ cho “người con của cộng-đồng” dám mạnh dạn đi tiên-phong trên con đường tham-gia vào đời sống chính-trị của dòng chính trong xã-hội này.

Tuy lập-trường của L.S. Chương chưa đi sâu được vào những chương-trình thật-sự cụ-thể, ngoài những phát biểu chung chung như ủng-hộ giáo-dục, tiểu-thương (anh được sự ủng-hộ của giới kỹ-thuật NVTC TechPAC vào tháng 4/2015 và của giới tiểu-thương vào cuối tháng 9) v.v., anh xem ra cũng vẫn có triển-vọng vào tháng tới (mồng 3 tháng 11) vì nói chung, khu-vực đơn-vị 87 là một khu-vực ảnh-hưởng mạnh của đảng Cộng-hòa mặc dù đối-thủ của anh, ông John Bell, ứng-cử-viên của đảng Dân-chủ, cũng đã lấy được sự ủng-hộ của Phòng Thương mại Prince William, của Hội Giáo-chức Virginia (Virginia Education Association) cũng như của một hai tổ-chức khác nữa.

Tôi không rõ cử tri gốc Việt ở đơn-vị 87 có đông hay không.  Tuy-nhiên, trong những cuộc tranh cử như thế này, con số để thắng không phải là nhiều, chỉ cần vài nghìn lá phiếu là đủ.  Nếu cử tri gốc Việt có thể bảo nhau dồn phiếu về cho đồng-hương của chúng ta là L.S. Chương Nguyễn, số phiếu của chúng ta sẽ có thể có giá-trị của một khối “swing votes” nghĩa là đủ để làm cho số phiếu cuối cùng nghiêng về L.S. Chương và làm cho anh thắng.  Trường-hợp đó, ta sẽ có vinh-dự thấy một dân-biểu gốc Việt đầu tiên trong đại-nghị-viện của tiểu-bang Virginia.

Trường-hợp Tony Phạm

Anh Tony Phạm là một trường-hợp khá đặc-biệt.  Tỵ nạn sang Mỹ năm 75, anh đã định cư ở thủ-phủ tiểu-bang Virginia (Richmond), đi học ở đây rồi đậu về luật cũng ở đây và ra làm việc suốt từ đó trong văn-phòng công-tố-viên cũng ở thành-phố này.  Tóm lại, anh không phải là một người xa lạ trong giới tư pháp ở Richmond.

Dựa vào một thành-tích có bề dầy như vậy, anh đã ra tranh cử sơ-bộ (primary) trong đảng Cộng-hòa để thành ứng-viên của đảng này vào ghế công-tố-viên Henrico County là quận-hạt lớn nhất ở đây.

Tin lúc đầu là anh thua đối-thủ của anh, ông Jeffrey Everhart, 32 phiếu.  Gia-đình anh và cá-nhân tôi đã buồn 5 phút.  Nhưng chẳng bao lâu, những phiếu về muộn lại cho anh thắng.  Anh viết cho tôi hôm 7 tháng 8: “Bác Bích, con thật ra đã THẮNG (I actually WON) việc ứng-cử bằng 67 phiếu và ủy-ban bầu cử của tiểu-bang đã chứng-nhận điều này cho con.  Như vậy, con sẽ là ứng-cử-viên chính-thức [của đảng Cộng-hòa] vào hôm tổng-tuyển-cử tháng 11 tới đây.”  Rồi anh viết tiếp: “Con mong làm lịch-sử cho cộng-đồng VN trong tư-cách là người dân-cử Mỹ gốc Việt đầu tiên ở Virginia cũng như là công-tố-viên gốc Á-châu đầu tiên được bầu ra.  Là một cựu-tham-dự-viên VAYLC [khóa huấn luyện tuổi trẻ hàng năm của Nghị-hội], con đã chứng-kiến sự lớn mạnh rất đáng kể của cộng-đồng chúng ta và những bước đi tích-cực mà tất cả mọi người đã đi qua.  Nếu có gì mà cá-nhân con hay cuộc vận-động của con có thể tiếp tay thì xin cho con biết.”

Cuối thư, anh thêm: “Con cũng muốn cám ơn tất cả mọi người là đã để cho con tham-gia VAYLC.  Đó là một kinh-nghiệm để đời và trong khi tham-gia, con đã làm bạn được với một số người thật đáng yêu.”

“Về số cử tri ở đây, trong quận-hạt Henrico, con có triển-vọng thắng đến 80 phần trăm số phiếu sau khi phân-tích các lá phiếu tính theo từng quận bầu cử một.  Vấn-đề là phải tiếp-tục vận-động mạnh cho đến ngày bầu cử.”

Nếu anh thắng

Trước sự dấn thân của anh, em Bình Lý cũng rất cảm-động và tình-nguyện: “Mừng Anh Tony!  Tháng 8 Quốc-hội Mỹ nghỉ nên em sẽ cố gắng xuống [Richmond] một cuối tuần để tiếp tay Anh.”  Cùng lúc, Bình cũng cám ơn Nghị-hội là “đã làm gương hướng-dẫn tuổi trẻ chúng con cũng như đặt để nền móng cho những thế-hệ kế-tiếp.”

Trên đường từ Richmond về, tôi lại được nghe một phụ huynh trẻ phát biểu: “Bác biết không?  Cháu Q của con khi làm đơn xin vào đại-học đã nhắc đến kinh-nghiệm dự khóa huấn luyện tuổi trẻ VAYLC của Nghị-hội.  Làm cho các trường rất chú ý vì đâu có mấy trẻ đã được huấn luyện để ra giúp đời, học những kỹ-năng lãnh-đạo, rồi đã từng vào Tòa Bạch Ốc, lên Quốc-hội, vào Bộ Ngoại-giao” nghĩa là toàn những kinh-nghiệm được trải qua khi dự VAYLC.

Để kết, tôi thiết nghĩ là cử tri người Mỹ gốc Việt, dù ở Bắc-Virginia trong trường-hợp Luật-sư Chương Nguyễn hay là ở Richmond (Henrico County) trong trường-hợp anh Tony Phạm, ta cũng nên rủ nhau dồn phiếu cho hai ứng-cử-viên đồng-hương của chúng ta—để chắc chắn chúng ta có những vị dân-cử gốc Việt đầu tiên ở Virginia vào năm nay.

Nếu Tony thắng, anh cho biết, “chức-vụ đó sẽ là đảm trách văn-phòng công-tố-viên cho Quận hạt Henrico County [tức có thành-phố Richmond ở trong đó].  Công-tố-viên này một khi được bầu ra là công-tố-viên chính cho quận-hạt.  Dưới quyền ông ta sẽ có một văn-phòng với nhiều phụ-tá công-tố-viên và những người phụ-tá này sẽ làm việc với cảnh-sát và cộng-đồng để điều tra và truy-tố các trọng-phạm.”

Dù sao, nếu chỉ là một trong hai người, Chương Nguyễn hay Tony Phạm, thắng thì cũng là một bước tiến đáng kể cho cộng-đồng chúng ta, anh Tony nói.  Nếu cả hai người thắng thì là một bước khổng-lồ cho người Mỹ gốc Việt ở miền Đông.


Tâm Việt


Thursday, October 22, 2015

TRẦN NGUYÊN THAO – KINH TẾ RẤT ĐEN TỐI TIỀN ĐỒNG SẼ MẤT GIÁ THÊM NỮA


KINH TẾ RẤT ĐEN TỐI
TIỀN ĐỒNG SẼ MẤT GIÁ THÊM NỮA

Trần Nguyên Thao

Tháng 9, Thu tàn, nền kinh tế xuống dốc thảm bại đưa hai chế độ tàn ngược Bắc Kinh và Hanoi vào tình thế giao động.  Bắc Kinh đang có những vấn đề nội tại nghiêm trọng, đồng thời với xuất cảng suy giảm, tăng trưởng kinh tế nói là 7%, nay thực tế chỉ có 2%. Nội tháng 8, ngoại tệ bị sụt giảm gần 94 tỷ Đôla, dòng vốn chạy khỏi nước Tầu mới nửa đầu năm lên tới 300 tỷ Đôla, chứng khoán lao dốc mất toi trên 5000 tỷ Đôla…  Tình huống này buộc Bắc Kinh phải làm đủ cách cứu kinh tế, kể cả phá giá đồng Nguyên để kích thích xuất cảng; dương oai trong cuộc diễn binh 70 năm ăn cướp chiến thắng của Quốc Dân đảng Trung Hoa…  nhằm hướng dư luận sang chiều khác. Hanoi “đồng hội, đồng thuyền” với Bắc Kinh; cả hai hành động tương tự, nhưng càng gỡ, càng rối. Hanoi ở vào thế lệ thuộc kinh tế Bắc phương, trong lúc 79% dân Việt Nam chống Tầu ra mặt (*). Mùa Đông này, đích thân người đầu đảng, quyền lực nhất Trung Cộng sẽ đến Hanoi để xiết chặt thêm ách đô hộ và sắp xếp cho đám thân Bắc Kinh có vai vế trong bộ chính trị qua đại hội Cộng đảng thứ 12 đang ráo riết chuẩn bị. Tiền đại hội 12 là làn sóng ngầm nội bộ thanh toán nhau khốc liệt, từng đưa đến nhiều cái chết, tù đầy, mất chức… để giành cho được quyền lực tương lai.

Biến động thị trường chứng khoán và tiền tệ tại Trung Cộng từ giữa tháng 6, tạo ra vệt đen bao trùm đến hết bầu trời Việt Nam : Tiến sỹ Lê đăng Doanh nói là, tác động của việc này tuy chưa toàn diện, nhưng nhiều “thảm đen bất ngờ” đã lộ ra. Ví dụ như bên Than Khoáng Sản do điều chỉnh tỷ giá họ lỗ 1.200 tỷ, ngành điện cũng lỗ… họ dự kiến sẽ tính vào giá điện và như vậy giá điện sẽ tăng, dân sẽ khổ thêm, kỹ nghệ sản xuất sẽ đình đốn và hàng hóa sẽ đắt đỏ theo. Một loạt các doanh nghiệp khác chắc cũng sẽ gặp khó. Theo thời gian, tác động xấu của việc điều chỉnh tỷ giá ở Việt Nam dần dần sẽ lộ ra hết. Còn một tác động nữa không thể xem thường, đó là buôn lậu và biên mậu rất lớn từ Trung cộng. Chênh lệch nhập khẩu từ Trung cộng do Tổng cục Thống kê của Việt Nam công bố thì thấp hơn con số của cơ quan thống kê của Trung cộng khoảng 20 tỷ đô la. Với 20 tỷ đô la đó nhân lên với tỷ giá thị trường tự do là  22.600 đồng/USD thì chúng ta có thể thấy rằng lượng hàng hoá của Trung cộng tràn vào Việt nam lớn như thế nào. Theo tỷ giá mới, hàng hóa từ Trung cộng vào Việt Nam lại còn rẻ hơn nữa thì chuyện này sẽ tác hại rất lớn cho kinh tế Việt Nam chưa thể đánh giá hết được.

Doanh nhân 43 năm kinh nghiệm tại Hoa kỳ, Trung cộng và Việt Nam, Tiến sỹ Alan Phan nhận định : “tỷ giá đồng Nguyên với Mỹ kim sẽ “xuống” thêm khoảng 12% cho đến cuối 2016. Các bản tệ khác của Châu Á so với Mỹ Kim, cũng sẽ mất khoảng 7% giá trị trong thời gian này. Riêng Việt Nam, vì một nền kinh tế quá buộc chặt vào Trung cộng, đồng bạc VN sẽ lao dốc xuống hơn 10%, mặc cho nỗ lực hay lời cam kết của Ngân Hàng Nhà Nước. Những số nợ thanh toán bằng Đôla sẽ chịu thêm phí tổn và nhiều doanh nghiệp sẽ lao đao với tình huống mới.”

Nợ công của Viêt Nam được Ngân Hàng Thế Giới nói là trên 110 tỷ Đôla, như vậy mỗi người dân đang gánh trên 1.200 Đôla tiền nợ, tương đương hơn nửa năm lợi tức của một người có thu nhập trung bình.

Theo tờ The Economist, dự trữ ngoại hối của Hanoi trên cung tiền đồng do Ngân Hàng Nhà Nước (NHNN) bơm ra thị trường bình quân (5) năm qua thấp đáng kể, chỉ khoảng 12%. Như thế giá trị thật của đồng bạc VC rất yếu. Tháng trước, khi Bắc Kinh phá giá đồng Nguyên, Hanoi bị dồn vào bất ngờ, mất tự chủ, phải “cắn môi” làm theo phương Bắc. Thêm một lần NHNN phải “che mặt” trước công chúng vì đã bất lực về khả năng giữ lời cam kết trước đó “không phá giá đồng bạc Việt Nam thêm cho đến hết năm 2015”. Kinh tế của Hanoi lệ thuộc rất lớn vào Bắc Kinh và liên hệ đến nhiều nước khác; giữa một thế giới đầy biến đổi bất thường. Với bản vị yếu kém của đồng tiền hiện nay, Hanoi có gì để dám nói tự giữ vững tỷ giá ?

Hôm 15 tháng 9, Cộng đảng công bố Dự thảo Báo cáo Chính trị dành cho Đại hội 12; và cho dân 45 để góp ý. Bản dự thảo nhìn lại những thành tựu và hạn chế trong phát triển kinh tế - xã hội 5 năm qua”. Về thất bại kinh tế, hàng ngũ lãnh đạo cao cấp đổ hết lỗi lầm cho các cấp cán bộ thấp hơn, khi báo cáo chính trị viết rằng : "hạn chế, yếu kém trong công tác lãnh đạo, quản lý, điều hành của cấp uỷ, chính quyền các cấp, của đội ngũ cán bộ, đảng viên chậm được khắc phục...". Đồng thời đưa ra 4 chỉ tiêu “ưu tiên” phát triển kinh tế cho 5 năm trước mặt. Nghe cứ chắc nịch, như 5 năm tới Viêt Nam sẽ thành một thiên thai!

Gần như toàn văn trong dự thảo Báo Cáo Chính trị theo “lề thói cũ”. Những cụm từ lâu nay sử dụng trong văn kiện đảng như "phòng, chống tự diễn biến, tự chuyển hoá trong nội bộ; đồng thời đấu tranh làm thất bại mọi âm mưu, hoạt động chống phá của các thế lực thù địch"... tiếp tục được sử dụng. Một ngày sau khi Hanoi công bố dự thảo Báo Cáo Chính Trị, Băc Kinh, qua lời ngoại trưởng Vương Nghị tuyên bố “Trường Sa là của Trung cộng”. Mất lãnh thổ và tài nguyên biển, Hanoi vẫn lặng im, chưa hề đưa ra được một phản ứng nào tương xứng! Đúng là đảng ta cái gì cũng vô địch, nhưng lại sợ “địch vô nhà”

Trong một bài trả lời phỏng vấn của nhật báo Thụy S Le Temps, kinh tế gia Pháp Patrick Artus ghi nhận : Trung cộng đang ở trong tình trng không sử dụng được tất cả các năng lực sản xuất của mình : giá hàng công nghiệp giảm mạnh, đầu tư và xuất cảng cũng giảm, kết quả là sự mất mát đáng kể công ăn việc làm trong một nền kinh tế công nghiệp phát triển cao.

Đối với chuyên gia kinh tế này, tỷ lệ tăng trưởng thực thụ của kinh tế Trung cộng năm nay không phải là 7%, mà chỉ vào khoảng 2% mà thôi. Nếu đúng vậy thì rõ ràng đây là mức thấp nhất từ thời kỳ Mao Trạch Đông cáo chung, năm 1976 đến nay.

Ước tính dự trữ ngoại hối của Bắc Kinh chiếm khoảng 17% lượng cung tiền Bắc Kinh tung ra thị trường, quá mỏng nếu có một cuộc tháo chạy tiền tệ và thấp hơn nhiều so với mức 28% của các quốc gia Đông Á giai đoạn 1997 - 1998. Vậy mà các quốc gia Đông Á đã rơi vào cuộc khủng hoảng tiền tệ nghiêm trọng. Đây mới thật sự là hiện tượng nguy hiểm mà chúng ta cần phải cảnh giác và quan sát thật kỹ.

The Economist xếp sự kiện này vào loại độc đáo trong lịch sử tiền tệ thế giới, cùng với hai sự kiện phá giá thảm họa trước đây của đồng bảng Anh năm 1992 và đồng Peso Argentina năm 2001-2002.

Nhà kinh tế Jean-Pierre Petit trên báo Le Monde nhận định Tại Trung cộng, thách thức của thị trường sẽ còn kéo dài. Cuối cùng, sau 35 năm tăng trưởng hầu như liên tục, Trung cộng đang lâm vào một tình huống chưa từng thấy. Các nhà đầu tư không quên các thời kỳ hard landing ở Hoa Kỳ hay châu Âu, nhưng khó thể tưởng tượng những gì đang xẩy ra tại Trung cộng và hậu quả của nó.

Trước đây tỉ lệ tăng trưởng chỉ sụt giảm vào năm 1989 (4,2%, sau vụ thảm sát Thiên An Môn) và năm 1999 (7,6%, sau cuộc khủng hoảng tài chính châu Á), nhưng thời đó Trung cộng chỉ chiếm 3,2% tổng sản phẩm nội địa toàn cầu, còn nay là 13,5%. Thế nên các nhà đầu tư khó đánh giá nổi tác động dây chuyền của cú sốc Trung cộng lên phần còn lại của thế giới, đặc biệt đối với các quốc gia mới nổi.

Về phía nhà cầm quyền, Ông Lý khắc Cường, Thủ Tướng Trung cộng vẫn mạnh miệng "Chúng tôi sẽ không bị lay động bởi những biến động kinh tế ngắn hạn trong hướng đi tổng thể. Chúng tôi đã tạo ra hơn 7 triệu việc làm mới cho khu vực đô thị và giữ thất nghiệp ở mức 5.1% trong nửa đầu năm nay cho thấy kinh tế chúng tôi đang đi “khá đúng hướng”.

Sau động thái phá gia đồng Nguyên của Trung cộng, gây tác hại đến nhiều nước, hôm 11 tháng 9, Các Bộ trưởng Tài chính khối APEC đã họp bàn 2 ngày tại Phi luật Tân, đưa ra cam kết : Chúng tôi tránh tiến hành phá giá cạnh tranh và chúng tôi chống lại mọi hình thức bảo hộ. Đồng thời công bố nhận đinh “Các biến động của thị trường tài chính và việc tăng cường tiềm năng tăng trưởng kinh tế về dài hạn là những thách thức chính, do vậy APEC nhấn mạnh duy trì cam kết tăng cường tăng trưởng kinh tế và tạo thuận lợi cho việc ổn định tài chính trong khu vực Châu Á-Thái Bình Dương. Nhận đinh này sẽ làm nền tảng cho hội nghị Thượng đỉnh APEC dự liệu diễn ra vào trung tuần tháng 11 tại Philippines, nguyên thủ 21quốc gia hội viên sẽ gặp gỡ đưa ra hướng đi cho toàn khối. (**)

Hôm 10 tháng 9, Hanoi đưa Bộ trưởng Kế hoạch Đầu tư Bùi Quang Vinh sang Anh Quốc chiêu dụ doanh nhân Âu Châu bỏ thêm tiền vào làm ăn ở Viêt Nam. Qua ông Vinh, Hanoi hứa nhiều ưu đãi dành cho doanh nghiệp nước ngoài về thuế khóa, sửa đổi luật pháp, cải cách thể chế và đổi mới con người, để bảo đảm tính minh bạch ...

Năm ngày sau (15-09) BBC trình bầy ý kiến của vị Trưởng đại diện Tổ chức Thúc đẩy Ngoại Thương Nhật Bản, ông Ông Asusuke Kawada nói : “Hơn 50% các doanh nghiệp Nhật Bản đầu tư vào Việt Nam phàn nàn rằng thủ tục thuế của Việt Nam phức tạp, mất nhiều thời gian”. Theo ông Asusuke Kawada, “Thủ tục hành chánh đơn giản đã được áp dụng từ lâu tại các nước thuộc khối ASEAN, trừ bốn nước Việt Nam, Campuchia, Myanmar và Lào”.

Đối với các doanh nhân quốc tế, “thời gian không còn nhiều” cho hai chế độ Hanoi & Bắc Kinh. Cả hai đang hùng hục đấu đá thanh trừng nội bộ, đưa đến mất an toàn chính trị kinh doanh. Vì thế, các dự án FDI (Foreign Direct Investment) sẽ chảy “nhỏ giọt” hay ngưng hẳn về những nơi hiện duy trì chế độ “giết chết niềm tin nơi doanh nghiệp” để tìm chỗ trú ẩn an toàn ở Âu, Mỹ, Nhật. Và đây chính là “tử huyệt” khó có đường ra so với những biến cố kinh tế trước đây như bong bóng bất động sản, chứng khoán, hàng tồn kho… hay so với nợ công, nợ xấu, tín dụng đen…Nếu Bắc Kinh rơi xuống vực thẳm thì Hanoi sẽ dựa vào đâu trong tình huống nền kinh tế buộc chặt vào phương Bắc.

Dòng Hồng Hà vĩ đại dài 1.149 cây số, từ Tây Tạng chảy qua 10 tỉnh Viêt Nam (kể cả Hanoi), đầy ắp những đợt sóng ngầm, như lòng người bị Hanoi và Băc Kinh khủng bố, trấn áp lâu nay; chắc chắn sẽ có lúc quần cuộn dâng lên tràn bờ, quét sạch hai chế độ tàn ngược nhất lịch sử loài người.

Trần Nguyên Thao
September 18, 2015

(*) PEW Reseach Center mới đây mở cuộc thăm dò tại Viêt Nam, theo đó 79% dân chúng được hỏi ý kiến tỏ ý công khai “chống Trung cộng”.
(**) Asia-Pacific Economic Cooperation (APEC) chiếm tới 57% tài nguyên thế giới và gần một nửa tổng trao đổi mậu dịch toàn cầu. Tổ chức này có 21 nước hôi viên : Australia, Brunei Darussalam, Canada, Chile, China, Hong Kong-China, Indonesia, Japan, Republic of Korea, Malaysia, Mexico, New Zealand, Papua New Guinea, Peru, Philippines, Russia, Singapore, Chinese Taipei, Thailand, United States, and Vietnam.