Little Saigon (VanHoaNBLV) - Nhân dịp tưởng nhớ đến 10 năm ngày ra đi của Nhạc sư Nghiêm Phú Phi (16 tháng 1 năm 2008), Giám đốc trường Quốc Gia Âm Nhạc Kịch Nghệ Sài gòn trước 1975. Chương Trình Văn Hóa Nhân Bản Lạc Việt cho phổ biến video clip này ghi lại buổi Lễ kỷ niệm 50 năm thành lập Trường Quốc Gia Âm Nhạc Kịch Nghệ Sài Gòn do Nhạc sư Nghiêm Phú Phi tổ chức và tập họp các cựu giáo sư, sinh viên của trường vào ngày 4 tháng 4 năm 2006 tại tư gia của Nhạc sư thuộc thành phố Fountain Valley, Miền Nam California, Hoa Kỳ.
Lac Viet Humanistic Culture
Monday, January 29, 2018
TƯỞNG NIỆM 10 NĂM NGÀY RA ĐI CỦA NHẠC SƯ NGHIÊM PHÚ PHI
Little Saigon (VanHoaNBLV) - Nhân dịp tưởng nhớ đến 10 năm ngày ra đi của Nhạc sư Nghiêm Phú Phi (16 tháng 1 năm 2008), Giám đốc trường Quốc Gia Âm Nhạc Kịch Nghệ Sài gòn trước 1975. Chương Trình Văn Hóa Nhân Bản Lạc Việt cho phổ biến video clip này ghi lại buổi Lễ kỷ niệm 50 năm thành lập Trường Quốc Gia Âm Nhạc Kịch Nghệ Sài Gòn do Nhạc sư Nghiêm Phú Phi tổ chức và tập họp các cựu giáo sư, sinh viên của trường vào ngày 4 tháng 4 năm 2006 tại tư gia của Nhạc sư thuộc thành phố Fountain Valley, Miền Nam California, Hoa Kỳ.
Sunday, January 28, 2018
VIẾNG THĂM SYDNEY, ÚC CHÂU – TUYẾN ĐƯỜNG TỪ CENTRAL STATION ĐẾN BONDI BEACH /P6
Sydney
(VanHoaNBLV) – Nhân dịp Chương Trình Văn Hóa Nhân Bản Lạc Việt viếng thăm
Sydney, chúng tôi có dịp ghi lại một số hình ảnh và sinh hoạt trong chuyến đi bằng
xe lửa từ Central Station đến trạm xe lửa Bondi Junction và từ đây chúng tôi
đón xe buýt đến Bondi Beach. Bãi biển Bondi là một trong những bãi biển nổi tiếng
nhất của Úc và thế giới, là khu du lịch được du khách viếng thăm nhiều nhất tại
Úc, nơi lý tưởng cho bộ môn lướt sóng, tắm biển, nằm phơi nắng cũng như đi bộ dọc
theo những con đường nhỏ với những vách đá trong vành đai sa thạch Hawkesbury từ
thời cổ đại.
Saturday, January 27, 2018
TẠ PHONG TẦN – SỞ KHỈ MINI Ở SANTA ANA, CALI
Little
Saigon (VanHoaNBLV) – Sở Thú Santa
Ana ở Prentice Park, thuộc Thành phố Santa Ana, California là một vườn thú rộng 20 mẫu Anh
(tương đương 8.1 hecta), với nhiều loại thực vật lạ khu vực Trung và Nam Mỹ. Sở
Khỉ được thành lập vào năm 1952, thuộc quyền sở hữu và điều hành của Thành phố
Santa Ana. Năm 1092, ông Joseph Prentice đã hiến đất cho vườn thú với thỏa
thuận rằng Thành phố phải giữ ít nhất 50 con khỉ mãi mãi. Có lẽ vì điều kiện thỏa
thuận này mà Thành phố Santa Ana thực hiện đúng theo nguyện vọng của ông Joseph
Prentice khi Thành phố đã và đang duy trì một bộ sưu tập linh trưởng rộng lớn với
hơn một chục loài khỉ quý hiếm từ khắp nơi trên thế giới tại Sở Khỉ này.
Nhân
chuyến viếng thăm Sở Thú Santa Ana Nhà báo Tạ Phong Tần nhận xét: “…Tôi đã từng tham quan nhiều Sở Thú, trong đó chúng ta thường
thấy rất nhiều khỉ, vượn lớn cỡ từ em bé năm tuổi trở lên cho đến loài to như
người thật, cá biệt có giống đười ươi to hơn cả người. Điều đặc biệt của Sở Khỉ
Mini này là tập trung các giống khỉ bé tí ti. Con lớn nhứt chỉ bằng con chó ta Việt Nam,
con nhỏ nhứt cỡ nắm tay của tôi (nhỏ hơn tay người lớn và lớn hơn tay trẻ con),
nó ngồi dưới đất và quay lưng lại thì chúng ta có thể tưởng đó là con chuột,
khi nó quay mặt lại mới biết nó là con khỉ.
Tôi
thấy có giống khỉ toàn thân lông màu vàng lửa nhỏ xíu như con mèo con, mặt sư tử
đực, tên khoa học của nó là Golden Lion Tamarin, xuất xứ từ Brazil. Giống
Golden Headed Lion Tamarin cũng nhỏ như loại Golden Lion Tamarin, nhưng mặt và
tay chưn lông màu vàng lửa, thân mình và đuôi màu đen tuyền, xuất xứ từ Brazil.
Giống vượn Silvery Langur lông màu trắng bạc cũng nhỏ nhơ con mèo con, xuất xứ
từ Malaisia. Giống Black and White Ruffed Lemur (cũng nhỏ rí) là loài vượn cáo
với cái mõm trắng nổi bật, mặt màu đen, lớp lông trắng dày và dài tạo thành một
chiếc khăn quàng quanh cổ, vài màu đen, thân lại trắng, đuôi dài và lông xù màu
đen, xuất xứ từ rừng Madagascan. Con Black and White Colobus là một con khỉ
châu Phi nhỏ xíu, ăn lá và lông cừu, đuôi dài, những ngón tay cái rất nhỏ hoặc
không có ngón tay cái. Con khỉ Emperor Tamarin xuất xứ từ Peru thì nhỏ như con
chuột, nhìn rất ngộ nghĩnh với bộ lông đen và hai hàng râu mép trắng dài lòng thòng,
thiệt là giống y hình ảnh các ông Hoàng ở Châu Âu thời xưa vậy.
Ở
đây còn có con lười (đúng như tên của nó) rất “Lừ đừ như ông Từ vào đền”. Lần đầu
tiên tôi nhìn thấy con thú dò kiến với cái đầu nhỏ xíu và mũi dài như vòi voi.
Bốn chưn nó thiệt bự mà mỗi chưn đều bự gấp hai lần cái đầu của nó, khiến cho
tôi ban đầu cứ tưởng cái chưn của nó là cái đầu…”
Wednesday, January 24, 2018
VIẾNG THĂM SYDNEY, ÚC CHÂU – ĐI XE LỬA TỪ THÀNH PHỐ BLACKTOWN ĐẾN CENTRAL STATION /P5
Sydney
(VanHoaNBLV) – Nhân dịp Chương Trình Văn Hóa Nhân Bản Lạc Việt viếng thăm Sydney,
chúng tôi có dịp ghi lại một số hình ảnh và sinh hoạt trong chuyến đi bằng xe lửa
từ Thành phố Blacktown đến Central Station. Từ Blacktown chúng tôi đi qua khoảng
14 trạm xe lửa nhỏ để đến Central. Nhà ga Xe lửa Trung tâm (Central railway station)
thường được gọi tắt là Central station hoặc Central là
nhà ga lớn nhất và nhộn nhịp nhất ở New South Wales, nó phục vụ hầu như tất cả
các tuyến trên mạng Sydney Trains và là điểm cuối chính cho các dịch vụ
TrainLink của NSW.
Saturday, January 20, 2018
TẠ PHONG TẦN – CÓ AI BIẾT RAU TRAI ĐỒNG HÔNG?
Little Saigon (VanHoaNBLV) –
Nhà báo Tạ Phong Tần tâm sự: “…Tôi có người bạn cũng dân làm báo, gốc gác ở Sài
Gòn. Anh kể sau ngày 30/4/1975 mấy anh chị em của anh ấy đều đi Thanh Niên Xung
Phong hết. Tôi hỏi: “Dân Sài Gòn gốc biết gì về lý tưởng cộng sản, sao anh chị
em nhà anh “sung” quá vậy?”. Anh này nói: “Lý tưởng con mẹ gì. Không đi để chết
đói à? Nhà ai có người từ mười tám tuổi trở lên nó bắt phải đăng ký đi Thanh
Niên Xung Phong nó mới phát tem phiếu cho mua gạo, chớ “xung phong” hồi nào. Đi
khai hoang lao động ở trên núi rừng mấy năm, cực quá trời không chịu nổi mà vẫn
đói, nên trốn về Sài Gòn hết. Đi buôn lậu từng lon gạo, từng cái tem phiếu. Đó
là khoảng thời gian đau thương, mất mát nhiều nhất trong gia đình”.
Sài Gòn như vậy, thôn quê cũng đói có khác gì đâu. Năm 1978, nhà tôi ở thị xã Bạc Liêu, thuộc tỉnh Minh Hải. Nếu như dân Sài Gòn còn được xếp hàng mua bánh mì, mua gạo, các loại thực phẩm khác theo tem phiếu, thì thị xã Bạc Liêu là chổ nửa quê nửa chợ. Nói là quê thì không phải vì có ai “mần ruộng” đâu, làm thợ thủ công, làm dịch vụ, buôn bán nhỏ lẻ, không ai có một cục đất chọi chim; mà nói là chợ thì có được bao nhiêu người để kinh doanh buôn bán cho nó sầm uất, giàu có. Thời điểm này lại bị “ngăn sông cấm chợ”, người trong quê “mần ruộng” có lúa đem ra chợ bán bị bắt, tịch thu. Người ở chợ có tiền muốn mua gạo không biết mua ở đâu để ăn. Mua gạo, mua thuốc uống cũng phải mua “chợ đen”, lén lét lút lút như đi ăn trộm.”
Nói về Rau trai đồng, Nhà
báo Tạ Phong Tần cho biết: “…Từ xưa, chuyện cổ tích kể ai nhà nghèo đều làm nghề
“mò cua bắt ốc” hết. Tôi nghĩ những người “mò cua bắt ốc” đó cũng còn giàu hơn
nhà tôi, ít ra thì cũng có chổ mà mò, mà bắt, nhà tôi không ruộng không vườn,
biết mò, biết bắt ở đâu? Ruộng nhà người ta người ta còn mò không đủ ăn, có ai
đâu cho mình xuống mò.
Tôi xách theo cái giỏ đệm bự, đi dài dài theo đường, thấy chổ nào thưa nhà dân có những đám cỏ lớn thì bang vô, trong đám cỏ đó thế nào cũng có rau ăn được. Nhìn bên ngoài không thấy gì, vạch ra rau trai, rau diệu, rau sam mọc ken dày trong đó, nhiều nhứt là rau trai. Rau này có nhiều do nó màu xanh mọc lẫn với cỏ nên ít ai để ý, thứ nữa là có mấy người biết loại này ăn được, trong Đông y nó là một vị thuốc vị ngọt, tính hàn, làm nhuận tràng, mát gan. Ông ngoại tôi sinh thời vừa là ông giáo làng vừa là một thầy thuốc Đông y chuyên bốc thuốc từ thiện cho chùa. Có lần, bà ngoại tôi chỉ cây rau trai cho tôi thấy, nói: “Ông ngoại mày nói rau trai này luộc ăn ngon lắm”. Rau này ít người biết, lá nó lớn cỡ ngón tay, đầu thuôn nhọn lại, mỏng mỏng, cuốn lá mỏng bao quanh thân, thân nó tròn lớn hơn cái tăm xỉa răng một chút.
Tôi cứ vậy mà ngắt phần đọt non của nó ém vô giỏ cho tới khi đầy chặt thì thôi. Về nhà, rửa sạch, giũ cho ráo nước rồi nhận vô nồi cháo đang sôi sùng sục trên bếp. Chờ một lúc cho rau chín thì bưng nồi xuống, múc ra la liệt tô chén, cả nhà ăn với muối cục, chớ nước mắm cũng không có nữa. Một lon gạo mà “cõng” đến một giỏ rau, nhìn vô nồi cháo không thấy gạo đâu, thấy toàn rau trai, rau diệu xanh lè. Đang khi đói rã họng, cái gì ăn vô mà không chết lại chẳng ngon. Cháo nóng, rau xanh, muối trắng nhai rồn rột. Nói ăn cháo mà nhai rồn rột chớ không phải húp soàn soạt là vì tô cháo toàn những rau trai là rau trai. Rau này vào miệng cảm giác hơi nham nhám, giòn giòn, cứng cứng, mềm mềm, ngọt ngọt, không có độ nhớt như lá rau muống. Vậy mà ăn nhiều phát ghiền, riết rồi đâm mê cái vị nhám nhám, giòn giòn của nó. Hôm nào có chút đỉnh tiền, mẹ tôi kêu đi mua rau muống mà ăn đừng hái rau trai nữa cực lắm, riêng tôi không có rau trai cảm giác ăn mất ngon…”
Chương Trình Văn Hóa Nhân Bản Lạc Việt ghi lại bằng video buổi diễn đọc của Tạ Phong Tần, Nhà Báo Tự Do, Blog Sự Thật Và Công Lý về đề tài nêu trên vào chiều ngày 19 tháng 01 năm 2018 tại một địa điểm thuộc Thành phố Garden Grove, miền Nam California, Hoa Kỳ.
TẠ PHONG TẦN: LỘ MẶT TỔNG CỤC ĐƯỜNG BỘ BẢO KÊ CHO CÁC BOT QUỐC LỘ
Little
Saigon (VanHoaNBLV) – Nhân sự kiện Tổng cục đường bộ Việt Nam vừa ban hành văn
bản gởi các nhà đầu tư BOT, Tổng
Công ty đầu tư phát triển đường cao tốc Việt Nam (VEC), Tổng công ty Phát triển
hạ tầng và Đầu tư tài chính Việt Nam (VIDIFI); các Cục Quản lý Đường bộ I, II,
III, IV và Cục Quản lý đường bộ cao tốc tổ về chức giao thông tại trạm thu phí
dịch vụ sử dụng đường bộ. Theo đó, “Các
tài xế không được dừng xe quá 5 phút tại trạm thu phí và không đỗ xe cách trạm
khoảng 100-200m.”
Nhà báo Tạ Phong Tần cho rằng:
“…Cái văn bản của Tổng cục đường bộ Việt Nam không biết phải gọi tên là gì cho
đúng, vì nó không nằm trong phạm vi các thể loại văn bản quy phạm pháp luật (được
quy định tại Luật Ban Hành Văn Bản Quy Phạm Pháp Luật) nên không có giá trị bắt
buộc thi hành, nhưng nội dung lại là ra lệnh cấm (đậu xe) và cho phép các đơn vị
có tên (nhận văn bản) ở trên được quyền thực hiện, thi hành một cách tự tung tự
tác, muốn cắm bảng cấm đậu xe ở đâu thì cắm theo ý của họ.
Ông Nguyễn Văn Huyện, Tổng cục trưởng Tổng Cục Đường bộ, còn huyên hoang với báo Thanh Niên rằng “điều này hoàn toàn thuộc thẩm quyền của Tổng Cục, theo quy định. Việc các lái xe có thể tạm dừng trước trạm vài phút để trả phí, kể cả bằng tiền lẻ đều được chấp nhận, nhưng cố tình đỗ xe chắn trước trạm là vi phạm.” Ông Vũ Ngọc Lăng, Vụ trưởng Vụ An toàn giao thông, Tổng Cục Đường bộ còn nói “việc cắm biển cấm 5 phút nói trên là theo Quy chuẩn kỹ thuật quốc gia về báo hiệu đường bộ (quy chuẩn 41/2016/BGTVT).”
Bọn họ còn mạnh miệng tuyên bố rằng đang thực hiện việc cắm bảng cấm sao cho xong trước Tết Nguyên đán 2018. Nghe các quan nhà sản nói mà hết hồn luôn. Tôi đề nghị các quan chức kể trên nên đi học lại Luật Giao Thông Đường Bộ, Luật Ban Hành Văn Bản Quy Phạm Pháp Luật, và Nghị định số 40/2010/NĐ-CP ngày 12/4/2010 của Chính phủ “Về kiểm tra và xử lý văn bản quy phạm pháp luật”, chớ nghe mấy ông nói chuyện trên phương tiện truyền thông quốc gia mà dốt luật quá, mo cau nào đủ cung cấp che mặt cho mấy ông đây.
… Sự sốt sắng nhiệt tình đến mức
bất chấp pháp luật của lãnh đạo Tổng Cục Đường Bộ VN chỉ có thể hiểu rằng, BOT
chính là “sân sau” của quan chức cộng sản, khi động chạm đến lợi ích phe nhóm của
họ, họ sẳn sàng ngồi xổm trên pháp luật (của chính họ đưa ra) để đàn áp lấy được
người dân.”
Chương Trình Văn Hóa Nhân Bản Lạc Việt ghi lại buổi nói chuyện của Tạ Phong Tần, Cựu Tù Nhân Chính Trị, Nhà Báo Tự Do, Blog Sự Thật Và Công Lý về đề tài nêu trên vào sáng ngày 19 tháng 01 năm 2018 tại một địa điểm thuộc Thành phố Garden Grove, miền Nam California, Hoa Kỳ.
Tuesday, January 16, 2018
VIẾNG THĂM SYDNEY, ÚC CHÂU – NGHỆ SĨ ĐƯỜNG PHỐ MANLY
Sydney
(VanHoaNBLV) – Nhân dịp Chương Trình Văn Hóa Nhân Bản Lạc Việt viếng thăm
Sydney, chúng tôi có dịp ghi lại một số hình ảnh và sinh hoạt trong chuyến đi từ Thành phố Parramatta đến
Manly. Từ Parramatta chúng tôi đi xe lửa đến Central, sau đó đi phà đến Thành
phố Manly nằm về phía Bắc của Sydney nơi có bãi biển đẹp và nổi tiếng về môn lướt
sóng.
Subscribe to:
Posts (Atom)